(TPVN) - Tự do, hóa ra, không chỉ là mở được một cánh cửa phòng giam. Tự do đôi khi là mở được cánh cửa trong ánh nhìn của người đời.

Có những buổi sáng, trong quán café quen, tôi lặng lẽ nhìn dòng người ngoài phố. Những bước chân vội vã, những gương mặt hối hả, thoáng qua rồi vụt mất… Và giữa khoảnh khắc bình thường ấy, tôi chợt nghĩ về những mảnh đời mà nghề này đưa tôi đi qua.
Anh – người đàn ông bị tạm giam trong một buổi chiều không báo trước. Khi cánh cửa trại giam khép lại, tôi biết rằng đâu đó ngoài kia, cuộc sống của cả một gia đình đã rẽ sang một hướng khác. Và cũng từ giây phút ấy, những nỗi đau không tên — những điều không bao giờ xuất hiện trong hồ sơ vụ án — bắt đầu âm thầm len vào cuộc sống của những người ở lại.
Từ ngày anh bị tạm giam, kinh tế gia đình xuống dốc tàn nhẫn. Cậu con trai lớn — mới 15 tuổi — phải bỏ học giữa chừng. Gương mặt non nớt ấy giờ thay cha đi làm, cùng mẹ lo cho em gái nhỏ. Cậu cười mà như không cười. Đôi mắt bối rối, thu mình, như cố giấu đi phần tuổi thơ đang bị cuộc đời lấy mất.
Từ ngày anh bị tạm giam, người thân gom góp từng đồng lẻ để trang trải nợ nần cho anh. Doanh nghiệp anh gây dựng bằng cả thời trai trẻ buộc phải đóng cửa. Nhân viên tản đi, những cuộc gọi hỏi han thưa dần. Câu “thời gian sẽ trả lời” nghe thì nhân văn, nhưng lại tàn nhẫn vô cùng.
Từ ngày anh bị tạm giam, hàng xóm tránh ánh mắt, bạn bè ít liên lạc — không hẳn vì ác ý, mà vì con người thường lùi lại trước những điều mình không hiểu. Còn vợ và các con anh, họ không thể lùi. Họ đứng giữa sóng gió bủa vây, lặng lẽ từng ngày. Mái nhà từng ấm áp giờ như một nơi chốn thẳm sâu.
Bố mẹ anh cũng vậy. Đã ngoài bảy mươi, tóc bạc, lưng còng, họ lặng lẽ rút khỏi những buổi sinh hoạt chi bộ, khỏi những cuộc trò chuyện với họ hàng. “Người ta nhìn mình khác đi”, mẹ anh nói. Nhẹ mà nặng.
Bên ly cà phê, tôi tự hỏi: rồi những đứa trẻ lớn lên sẽ đối diện thế nào với những lời dị nghị chỉ vì một lý lịch không trọn vẹn? Những người già — sống gần hết đời người — liệu có kịp nhìn thấy con mình trở về trước khi nhắm mắt? Và người vợ, người phụ nữ một mình gánh hết tủi hờn, liệu còn đủ niềm tin để giữ lại mái ấm mà mình từng gìn giữ bằng tất cả thương yêu?
Càng nghĩ, tôi càng thấy rõ: đôi khi bào chữa không phải cho người đang đứng sau song sắt, mà cho những số phận ở bên ngoài — những nỗi đau ít ai thấu tỏ. Và rồi tôi nghĩ đến tự do. Trong nghề này, tôi gặp nhiều người mất tự do về pháp lý: họ bị tạm giam, bị kết án, bị giới hạn từng bước đi. Nhưng còn những tự do khác — những tự do mong manh hơn, dễ bị tổn thương hơn.
Tự do của một đứa trẻ được đến trường.
Tự do của người vợ được sống một cuộc đời bình thường, không cúi mặt.
Tự do của người già được tự tin sinh hoạt với họ hàng.
Tự do của một gia đình được tồn tại mà không bị đồn đoán, phán xét.
Tự do được bình yên — thứ mà người thân không có quyền kháng cáo.
Tự do, hóa ra, không chỉ là mở được một cánh cửa phòng giam. Tự do đôi khi là mở được cánh cửa trong ánh nhìn của người đời.
Tôi hiểu rằng có những thân chủ đã phạm lỗi, và pháp luật phải công bằng. Điều đó tôi chưa từng phủ nhận. Nhưng công bằng cũng cần cho những người không nằm trong bản án: những người ở lại. Họ không phạm tội, nhưng nhiều khi lại sống trong một vòng tròn mất mát, dè chừng, mặc cảm, chia ly.
Và tôi cũng hiểu ra: bảo vệ một người không phải chỉ để họ được giảm nhẹ hình phạt, mà để những người ở lại còn có cơ hội giữ lại phần tự do mong manh của đời mình. Nghề biện hộ đôi lúc không phải để bào chữa cho người ra đi… mà để làm nhẹ bớt nặng lòng của những người ở lại, cố giữ cho họ một phần tự do vô tình bị cuộc đời tước mất.
—
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Chánh Văn phòng Hãng luật La Défense





