(LS. LTD) - Trong thời đại mà ánh đèn truyền thông có thể chi phối niềm tin xã hội và định hình cảm nhận về nghề nghiệp, bài viết này là một nỗ lực cần thiết để phân biệt giữa danh tiếng và giá trị. Nó không chỉ nói về hào quang nhất thời, mà đặt lại câu hỏi cốt lõi: điều gì làm nên “tên tuổi” đích thực của một người luật sư? Và ai là người thật sự cần đến?
Ảnh minh họa, nguồn: internet
Một người phụ nữ bị tật nguyền từng kể lại rằng, chị bị từ chối bởi ba văn phòng luật sư lớn. Vì vụ kiện phức tạp, khả năng thắng thấp và truyền thông nhạy cảm. Người cuối cùng nhận lời là một luật sư trẻ, không danh tiếng, không quen biết hệ thống, không ai nhắc đến tên.
Họ đi cùng nhau gần ba năm – từ hòa giải thất bại đến tranh tụng phúc thẩm, hủy án rồi xét xử lại. Từ lời lẽ xúc phạm đến những phiên đối chất nghẹt thở. Cuối cùng, bản án tuyên phần thắng dành cho chị. Trên mặt báo không ai nhắc tên luật sư. Không những lời cảm ơn rầm rộ. Chỉ có một cái ôm rất chặt ở hành lang tòa án. Khi được hỏi chị trả lời: “Tôi không biết anh ấy có tên tuổi không. Nhưng nhờ có anh, tôi giữ được sự thật của mình.”
Một trong những câu hỏi phổ biến nhất mà dư luận thường đặt ra là: “Luật sư đó có tên tuổi không?” Nghe tưởng chừng vô hại, nhưng lại phản ánh một suy nghĩ đáng lưu tâm: đánh giá người hành nghề luật bằng độ nổi tiếng.
Trong thực tiễn hành nghề của chúng tôi, không ít lần, thân chủ tỏ ra lưỡng lự vì “nghe nói luật sư bên kia từng lên truyền hình” hoặc “từng bảo vệ một ca sĩ nổi tiếng.” Họ quên mất rằng, phán quyết của tòa không bị chi phối bởi danh tiếng của người bào chữa, mà bởi sức nặng của lập luận và giá trị pháp lý của chứng cứ.Luật sư nổi tiếng là người được xã hội biết đến, và Luật sư có tên tuổi là người được giới nghề nể trọng.
Sự nổi tiếng có thể đến từ một vụ việc được truyền thông quan tâm, từ một lần phát ngôn “viral”, hoặc từ những mối quan hệ thân thiết trong hệ thống. Nhưng tên tuổi, trái lại, chỉ đến khi người ta đã đi qua hàng trăm vụ việc khó, đã xử lý những tình huống pháp lý nghẹt thở, đã được tin tưởng và giao trọng trách trong lúc thân chủ không còn lối đi nào.
Tôi từng được một doanh nghiệp lớn mời tư vấn pháp lý. Họ nói thẳng: “Chúng tôi chọn luật sư A vì bên kia có luật sư B – người rất nổi tiếng.” Và rồi, họ thua. Không phải vì tôi hay hơn luật sư B, mà vì họ chọn luật sư theo cái tên, không theo năng lực phù hợp. Luật sư B là chuyên gia hình sự, còn vụ việc là tranh chấp hợp đồng hợp tác đầu tư. Danh tiếng của anh ấy, dù vang dội đến mấy, không bù được lỗ hổng chuyên môn.
Một luật sư giỏi không cần sân khấu. Họ cần hồ sơ, thời gian và khả năng đi đến cùng một lập luận. Tên tuổi, nếu có, là phần thưởng sau cùng – sau hàng trăm giờ đọc tài liệu, tranh luận pháp lý tự thân, sau vô số đêm trắng viết bản bào chữa trong yên lặng. Không ai vỗ tay. Không ai tặng hoa. Nhưng nếu một người luật sư vẫn đủ bình thản để bước ra khỏi phòng xử, quay về bàn làm việc, tiếp tục một vụ việc khác, thì tên tuổi của họ đã hình thành – dù không ai nhắc đến.
Cuối cùng, khách hàng không cần một luật sư "nổi" – mà cần một người hiểu đúng vấn đề, nói đúng lúc, làm đúng vai. Luật sư giỏi không phải là người ai cũng biết, mà là người biết mình đang đứng ở đâu trong vụ việc – biết nên tiến hay nên lùi, nên đàm hay nên tranh, nên mềm mỏng hay nên đánh mạnh. Danh tiếng là điều người khác gọi bạn. Tên tuổi là điều bạn giữ được trong nghề. Còn giá trị – là điều bạn tạo ra cho những người bạn bảo vệ.
Trong một xã hội pháp quyền thực thụ, luật sư không cần nổi tiếng để được tôn trọng, và khách hàng không cần chạy theo danh để tìm được công lý. Bởi lẽ, tên tuổi thật sự là lòng tự tôn trong nghề nghiệp, là sự bình yên khi kết thúc một vụ việc, là một vài giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa bộn bề rối ren, vướng mắc – khi ta biết mình đã làm đúng, làm trọn, và không hổ thẹn với ai, kể cả chính mình.
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Chánh Văn phòng Hãng Luật La Défense
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”