Ly cà phê đen đầu tiên không dễ uống. Vị đắng tràn ngập vòm miệng, mạnh và gắt như một câu hỏi khó chưa tìm được lời giải. Nhưng rồi, sau vài ngụm, sự ấm áp lạ lùng lan xuống ngực, mùi thơm vẫn vương trên hơi thở, và tôi nhận ra: đắng chỉ là cánh cửa, phía sau là cả một thế giới tinh tế.
Từ đó, tôi không cho đường vào cà phê nữa. Tôi không muốn che giấu hương vị thật bằng sự dễ dãi ngọt ngào. Cũng giống như trong công việc, tôi không thích những lời nói đã được “pha”, khiến người nghe không thể nhận ra đâu là sự thật.
Người ta thường nhắc đến Arabica như một biểu tượng tinh tế của cà phê, nhẹ nhàng, thơm ngát, chua thanh. Nhưng gu của tôi lại nghiêng về Robusta – thứ hạt nặng, đậm, và đắng sâu như một lời khẳng định. Arabica có thể khiến người ta say mê bởi sự mềm mại, còn Robusta giữ chân tôi bằng sức nặng chân thực và thẳng thắn, giống như những con người ít lời nhưng không hề dễ lay chuyển.
Mười lăm năm, tôi uống đủ loại cà phê: phin nhỏ giọt chậm rãi ở góc phố cũ, espresso double shot ở những đại sảnh, máy pha bóng loáng, hay ly đen đá vội vàng giữa một chuyến đi công tác. Có loại khiến tôi nhớ mãi chỉ vì mùi hạt vừa xay hòa vào buổi sáng, nắng, gió. Có loại khiến tôi quên ngay, vì hương vị như một cuộc trò chuyện xã giao.
Uống cà phê không đường là một cách sống. Mỗi buổi sáng, tôi đều tự pha cho mình, ngồi chờ từng giọt rơi xuống như chờ câu trả lời cho một vụ kiện. Không hấp tấp. Không chờ vị ngọt để dễ uống hơn. Chỉ để bản thân đối diện với tính nguyên bản của sự vật, nguyên bản của đời sống. Vì cuộc đời là vô thủy, vô chung.
Người mới uống cà phê thường nhăn mặt khi thử ly đen không đường. Nhưng nếu đủ kiên nhẫn, họ sẽ thấy đắng không phải là kết thúc, mà là lời mời mở ra những tầng hương phức tạp, giống như cách một sự thật ban đầu có thể gai góc nhưng cuối cùng lại đem đến cảm giác thảnh thơi. Mười lăm năm trôi qua, gu cà phê của tôi không thay đổi. Và có lẽ, cũng như trong nghề luật, có những nguyên tắc, một khi đã chọn, sẽ gắn bó suốt đời — dù bên ngoài có bao nhiêu biến động.
Buổi sáng nay cũng vậy. Tôi ngồi trước ly cà phê đen đá, không đường, để nhớ rằng vị đắng hôm nay chính là vị đắng của mười lăm năm trước — chân thật, trọn vẹn, và chưa từng phản bội.
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”