(LS. LTD) - Nghề luật sư, sau cùng, không chỉ là một nghề sống bằng lý lẽ. Nó là hành trình giữ ngọn lửa ấy sáng mãi, để mỗi khi nhìn lại, ta có thể nói rằng mình đã kiên định, đã dấn thân, và đã sống trọn vẹn cho công lý.
Hà Nội vào thu. Từ bàn làm việc trong phòng khách, tôi ngồi nhìn ra ban công, thấy gió se se lạnh, đủ để con người ta thấy lòng dễ chịu và khoan hòa hơn. Tiết thu này dường như có khả năng làm nguôi ngoai tất cả những gì đã qua – đúng hay sai, bằng lý lẽ cứng rắn hay bằng lương tri tỉnh thức.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức chợt đưa tôi về một mùa thu khác, ba năm về trước. Đó là những ngày tôi cùng đồng nghiệp của La Défense đến thành phố hoa phượng đỏ, bước vào một vụ án lớn về bồi thường, thu hồi đất ở Thủy Nguyên.
Khi ấy, Thủy Nguyên đang chuyển mình, từ một vùng đất nông nghiệp đã trở thành điểm sáng đô thị hóa, với những công trình hành chính nguy nga, những dự án tầm cỡ khu vực. Nhưng phía sau sự phát triển ấy lại là sóng ngầm Bắc sông Cấm dữ dội: một bên là lợi ích của Nhà nước và các “Chủ đầu tư”, một bên là quyền lợi sinh kế của hàng nghìn hộ dân – những con người gắn bó máu thịt với mảnh đất quê hương qua nhiều thế hệ.
Những vụ án đất đai vốn chưa bao giờ dễ dàng. Sự khó khăn không chỉ nằm ở tranh tụng với những luận lý phức tạp, mà còn ở chỗ tìm ra sự cân bằng mong manh giữa công bằng pháp luật và nhu cầu an sinh của đời sống. Tôi nhớ lại vụ việc ấy không phải để kể về một chiến thắng hiển hách – dù chúng tôi đã bảo vệ thành công gần ba mươi thân chủ – mà để ghi nhớ một thời gian chúng tôi thực sự “vào chiến hào”, khi nhiều người đi trước đã “bó gối, chùn chân”, đã buông tay và âm thầm chịu đựng.
Có một buổi đối thoại tôi mãi không quên: khi những kiến nghị pháp lý của chúng tôi được lắng nghe bởi chính cấp lãnh đạo cao nhất của thành phố. Đích thân Bí thư Thành ủy ngồi lại, trao đổi và rồi quyết định tôn trọng quyền lợi của người dân. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi mà tôi chứng kiến công lý và chính trị cùng gặp nhau, không bằng khẩu hiệu, mà bằng một sự ghi nhận cụ thể, rõ ràng. Với chúng tôi, đó không chỉ là một thắng lợi nghề nghiệp, mà còn là một trải nghiệm thấm đẫm nhân văn.
Ba năm qua đi, những luật sư đi cùng tôi năm ấy giờ đã có thêm nhiều điều mà một luật sư trẻ khó có thể chạm tay: danh tiếng, vị thế, những chiến thắng vang dội khác. Nhưng đôi khi, giữa những bộn bề hiện tại, tôi vẫn tự hỏi: điều gì thực sự còn lại? Và câu trả lời, với tôi, vẫn là “ngọn lửa công lý” của năm nào.
Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ: sự hồn nhiên, sức trẻ, đôi khi cả vài phần nhiệt huyết bồng bột. Nhưng nó cũng trao lại cho ta trải nghiệm, kỹ năng, sự sắc sảo trong nghề. Tuy vậy, có một thứ không bao giờ được phép lụi tàn – là ngọn lửa công lý. Đó là thứ phải được nuôi dưỡng và bồi đắp từng ngày. Bởi chính nó giúp trái tim luật sư biết rung động trước những trái ngang, thôi thúc cất lên tiếng “biện hộ” cho lẽ phải, ngay cả khi bủa vây phía trước là khó khăn, áp lực muôn vàn.
Nghề luật sư, sau cùng, không chỉ là một nghề sống bằng lý lẽ. Nó là hành trình giữ ngọn lửa ấy sáng mãi, để mỗi khi nhìn lại, ta có thể nói rằng mình đã kiên định, đã dấn thân, và đã sống trọn vẹn cho công lý. Và mỗi mùa thu, bằng cách nào đó, luôn gợi nhắc tôi về điều ấy – về chiến hào Thủy Nguyên, về thành phố hoa phượng đỏ, và về ký ức không bao giờ phai của một La Défense trẻ mãi.
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
XEM THÊM
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”