(LS.LTD) - Và chính vì thế, dù trăn trở, dù mệt mỏi, tôi vẫn thấy thêm yêu cái nghề mà trời đã chọn cho mình. Bởi ở đó, có những phút giây tôi thấy rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “biện hộ”: không chỉ biện hộ bằng lý lẽ ở tòa, mà còn biện hộ cho niềm tin, cho sự bình an trong tâm hồn thân chủ.
Hôm nay tôi ngồi làm việc muộn. Cả một ngày đã vắt kiệt sức trong hai phiên tòa ở hai tỉnh khác nhau, vậy mà thời gian dành cho gia đình vẫn không khép lại được những nỗi lo. Hơn một tuần nay, tôi quen với việc điện thoại reo liên hồi, từ sáng sớm tới nửa đêm, 10–20 cuộc gọi mỗi ngày từ một thân chủ mà tôi đã gắn bó nhiều năm qua. Doanh nghiệp ấy đang lâm vào một cuộc chiến pháp lý với một tập đoàn đầu tư lớn, người đứng đầu là doanh nhân gốc Đông Âu, có trong tay một đội ngũ luật sư hùng hậu, dày dạn kinh nghiệm và không ngừng tung ra các đòn tấn công pháp lý tinh vi, dồn dập.
Trong những cuộc gọi, có khi họ chỉ muốn nghe tôi nói trấn an vài câu, có khi họ tuôn ra hết nỗi lo lắng, bất an, thậm chí ấm ức đến nghẹn lời. Đằng sau mỗi câu hỏi, mỗi lời than vãn là một phần sức nặng vô hình trút lên vai tôi. Nghe họ xong, tôi biết mình không chỉ gánh trách nhiệm về pháp lý, mà còn phải gánh thêm cả phần áp lực tâm lý, tinh thần mà họ không thể tự giải tỏa. Và nhiều lần, chính tôi phải hít một hơi thật dài, tự nhủ trong lòng rằng mình sẽ ổn, mọi thứ sẽ ổn, rồi mới có thể nói lại với thân chủ câu “anh yên tâm.”
Bởi lẽ, làm luật sư không đơn thuần là soạn đơn từ, văn bản, tranh tụng ở tòa hay viện dẫn điều luật. Nghề này còn có một phần rất lớn là gánh lấy nỗi lo của người khác, để họ có thể ngủ một giấc yên, để họ tìm thấy sự an toàn nơi chính mình. Tôi biết rõ, mỗi lần thân chủ cúp máy với cảm giác được trút bỏ, thì gánh nặng ấy sẽ rơi lại trên vai tôi – lặng lẽ, nặng nề và không còn ai nữa để chia sẻ.
Có lúc tôi nghĩ, nghề luật sư giống như đứng giữa một cây cầu mong manh trong đêm bão. Bên này là thân chủ, run rẩy và hoang mang, chỉ biết níu lấy. Bên kia là sức ép khổng lồ từ đối thủ, từ pháp luật, từ dư luận. Và ở giữa, luật sư phải giữ sao cho cầu không sập, phải đứng vững để làm chỗ dựa cho người đang bấu víu. Đó là vị trí không cho phép ngã, không cho phép chùn chân.
Chiều nay, thân chủ nói trong điện thoại: “Em là chỗ dựa duy nhất của anh lúc này.” Tôi lặng đi vài giây. Nói “yên tâm” thì dễ, nhưng để làm cho người ta thật sự yên tâm lại là một quá trình dài, bằng niềm tin, bằng kiến thức pháp lý, bằng sự kiên định và cả sức chịu đựng thầm lặng. Sau mỗi câu nói ngắn gọn ấy, là cả chuỗi đêm thức trắng của luật sư để tìm giải pháp, để cân nhắc từng rủi ro, để chuẩn bị đối phó với những nước cờ mới của phía bên kia tranh chấp.
Có người nhìn vào sẽ nghĩ rằng công việc luật sư là lý lẽ, là uyên bác, là tranh luận trong phòng xử án. Nhưng chỉ những ai từng sống trong nó mới thấu được một khía cạnh khác – khía cạnh của những đêm dài không ngủ, của những khoảnh khắc tự hỏi chính mình: liệu có đủ tinh thần để gánh hết niềm tin của họ không? Liệu có thể đứng vững khi phía sau lưng không có ai, mà trước mặt là cả một tập đoàn hùng hậu? Và chính lúc đó, tôi nhận ra rằng, để động viên được thân chủ, trước hết tôi phải học cách động viên chính mình.
Nhiều đêm tôi tự hỏi, có đáng không khi phải gánh thêm cả những nỗi lo vốn không phải của mình? Nhưng rồi sáng hôm sau, khi cầm điện thoại lên và nghe thân chủ nói “em nói vậy, anh thấy nhẹ lòng hơn rồi”, tôi biết rằng câu trả lời đã rõ. Giá trị của luật sư không chỉ nằm ở bản án thắng hay thua, mà còn ở khả năng giữ cho một con người, một doanh nghiệp không gục ngã trước khi công lý kịp lên tiếng.
Trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng: nghề luật sư không bao giờ là một nghề nhẹ nhàng. Nó là nghề của những người gánh thay người khác những nỗi lo, rồi lặng lẽ tìm cách giải quyết. Nó là nghề của những người biết rằng một câu nói “anh yên tâm” là một cam kết khắc nghiệt với chính mình, buộc mình phải kiên cường hơn, phải tỉnh táo hơn, phải đi tiếp cho đến cùng.
Và chính vì thế, dù trăn trở, dù mệt mỏi, tôi vẫn thấy thêm yêu cái nghề mà trời đã chọn cho mình. Bởi ở đó, có những phút giây tôi thấy rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “biện hộ”: không chỉ biện hộ bằng lý lẽ ở tòa, mà còn biện hộ cho niềm tin, cho sự bình an trong tâm hồn thân chủ. Để họ biết rằng, khi mọi cánh cửa khép lại, vẫn còn một luật sư sẵn sàng đứng bên cạnh và nói một câu giản dị: “Anh yên tâm.”
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Hãng luật La Défense
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”