Vì Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam

(LS.LTD) - Và chính vì thế, dù trăn trở, dù mệt mỏi, tôi vẫn thấy thêm yêu cái nghề mà trời đã chọn cho mình. Bởi ở đó, có những phút giây tôi thấy rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “biện hộ”: không chỉ biện hộ bằng lý lẽ ở tòa, mà còn biện hộ cho niềm tin, cho sự bình an trong tâm hồn thân chủ.




Hôm nay tôi ngồi làm việc muộn. Cả một ngày đã vắt kiệt sức trong hai phiên tòa ở hai tỉnh khác nhau, vậy mà thời gian dành cho gia đình vẫn không khép lại được những nỗi lo. Hơn một tuần nay, tôi quen với việc điện thoại reo liên hồi, từ sáng sớm tới nửa đêm, 10–20 cuộc gọi mỗi ngày từ một thân chủ mà tôi đã gắn bó nhiều năm qua. Doanh nghiệp ấy đang lâm vào một cuộc chiến pháp lý với một tập đoàn đầu tư lớn, người đứng đầu là doanh nhân gốc Đông Âu, có trong tay một đội ngũ luật sư hùng hậu, dày dạn kinh nghiệm và không ngừng tung ra các đòn tấn công pháp lý tinh vi, dồn dập.

Trong những cuộc gọi, có khi họ chỉ muốn nghe tôi nói trấn an vài câu, có khi họ tuôn ra hết nỗi lo lắng, bất an, thậm chí ấm ức đến nghẹn lời. Đằng sau mỗi câu hỏi, mỗi lời than vãn là một phần sức nặng vô hình trút lên vai tôi. Nghe họ xong, tôi biết mình không chỉ gánh trách nhiệm về pháp lý, mà còn phải gánh thêm cả phần áp lực tâm lý, tinh thần mà họ không thể tự giải tỏa. Và nhiều lần, chính tôi phải hít một hơi thật dài, tự nhủ trong lòng rằng mình sẽ ổn, mọi thứ sẽ ổn, rồi mới có thể nói lại với thân chủ câu “anh yên tâm.”

Bởi lẽ, làm luật sư không đơn thuần là soạn đơn từ, văn bản, tranh tụng ở tòa hay viện dẫn điều luật. Nghề này còn có một phần rất lớn là gánh lấy nỗi lo của người khác, để họ có thể ngủ một giấc yên, để họ tìm thấy sự an toàn nơi chính mình. Tôi biết rõ, mỗi lần thân chủ cúp máy với cảm giác được trút bỏ, thì gánh nặng ấy sẽ rơi lại trên vai tôi – lặng lẽ, nặng nề và không còn ai nữa để chia sẻ.

Có lúc tôi nghĩ, nghề luật sư giống như đứng giữa một cây cầu mong manh trong đêm bão. Bên này là thân chủ, run rẩy và hoang mang, chỉ biết níu lấy. Bên kia là sức ép khổng lồ từ đối thủ, từ pháp luật, từ dư luận. Và ở giữa, luật sư phải giữ sao cho cầu không sập, phải đứng vững để làm chỗ dựa cho người đang bấu víu. Đó là vị trí không cho phép ngã, không cho phép chùn chân.

Chiều nay, thân chủ nói trong điện thoại: “Em là chỗ dựa duy nhất của anh lúc này.” Tôi lặng đi vài giây. Nói “yên tâm” thì dễ, nhưng để làm cho người ta thật sự yên tâm lại là một quá trình dài, bằng niềm tin, bằng kiến thức pháp lý, bằng sự kiên định và cả sức chịu đựng thầm lặng. Sau mỗi câu nói ngắn gọn ấy, là cả chuỗi đêm thức trắng của luật sư để tìm giải pháp, để cân nhắc từng rủi ro, để chuẩn bị đối phó với những nước cờ mới của phía bên kia tranh chấp.

Có người nhìn vào sẽ nghĩ rằng công việc luật sư là lý lẽ, là uyên bác, là tranh luận trong phòng xử án. Nhưng chỉ những ai từng sống trong nó mới thấu được một khía cạnh khác – khía cạnh của những đêm dài không ngủ, của những khoảnh khắc tự hỏi chính mình: liệu có đủ tinh thần để gánh hết niềm tin của họ không? Liệu có thể đứng vững khi phía sau lưng không có ai, mà trước mặt là cả một tập đoàn hùng hậu? Và chính lúc đó, tôi nhận ra rằng, để động viên được thân chủ, trước hết tôi phải học cách động viên chính mình.

Nhiều đêm tôi tự hỏi, có đáng không khi phải gánh thêm cả những nỗi lo vốn không phải của mình? Nhưng rồi sáng hôm sau, khi cầm điện thoại lên và nghe thân chủ nói “em nói vậy, anh thấy nhẹ lòng hơn rồi”, tôi biết rằng câu trả lời đã rõ. Giá trị của luật sư không chỉ nằm ở bản án thắng hay thua, mà còn ở khả năng giữ cho một con người, một doanh nghiệp không gục ngã trước khi công lý kịp lên tiếng.

Trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng: nghề luật sư không bao giờ là một nghề nhẹ nhàng. Nó là nghề của những người gánh thay người khác những nỗi lo, rồi lặng lẽ tìm cách giải quyết. Nó là nghề của những người biết rằng một câu nói “anh yên tâm” là một cam kết khắc nghiệt với chính mình, buộc mình phải kiên cường hơn, phải tỉnh táo hơn, phải đi tiếp cho đến cùng.

Và chính vì thế, dù trăn trở, dù mệt mỏi, tôi vẫn thấy thêm yêu cái nghề mà trời đã chọn cho mình. Bởi ở đó, có những phút giây tôi thấy rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “biện hộ”: không chỉ biện hộ bằng lý lẽ ở tòa, mà còn biện hộ cho niềm tin, cho sự bình an trong tâm hồn thân chủ. Để họ biết rằng, khi mọi cánh cửa khép lại, vẫn còn một luật sư sẵn sàng đứng bên cạnh và nói một câu giản dị: “Anh yên tâm.”

_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Hãng luật La Défense

 

XEM THÊM

Nghề điều tra trong án có Luật sư - Áp lực tìm sự thật khách quan đến từ cả hai phía

Nghề điều tra trong án có Luật sư - Áp lực tìm sự thật khách quan đến từ cả hai phía

(TPVN) - Sự hiện diện của luật sư vừa là cơ chế kiểm soát cần thiết, vừa là một thách thức nghề nghiệp, buộc điều tra viên phải làm việc cẩn trọng hơn, bản lĩnh hơn và minh bạch hơn trong từng bước đi. Chính vì khác biệt ấy, chúng tôi không dễ chia sẻ bằng lời, nhưng lại có thể thấu cảm cho những cái khó của nhau.
Tự do cho những Người ở lại – Lời bào chữa đâu chỉ dành cho người ra đi

Tự do cho những Người ở lại – Lời bào chữa đâu chỉ dành cho người ra đi

(TPVN) - Tự do, hóa ra, không chỉ là mở được một cánh cửa phòng giam. Tự do đôi khi là mở được cánh cửa trong ánh nhìn của người đời.
Đắng, cay, ngọt, bùi… Nghề Biện hộ - Hành trình qua muôn kiếp nhân sinh

Đắng, cay, ngọt, bùi… Nghề Biện hộ - Hành trình qua muôn kiếp nhân sinh

(LS.LTD) - Nghề biện hộ, suy cho cùng, không chỉ là một công việc. Nó là hành trình để học cách hiểu thấu rồi điều chỉnh chính mình khi phải đi qua muôn kiếp nhân sinh.
Đà Lạt và những niềm không tên – Khi những tùy nghi vô tình tước đi Công lý

Đà Lạt và những niềm không tên – Khi những tùy nghi vô tình tước đi Công lý

(TPVN) - Nếu luật sư là người mất niềm tin thì ai sẽ giữ niềm tin cho những người yếu thế? Và nếu một ngày họ bị lạc lối trong những vòng xoay, thì nền pháp quyền biết dựa vào đâu? Bảo vệ quyền bào chữa chính là bảo vệ công lý. Mà công lý đâu thể bắt đầu từ những tùy nghi?
Nghề tranh tụng và tiếng nói từ Trái tim – Bản ngã của người đi tìm Công lý

Nghề tranh tụng và tiếng nói từ Trái tim – Bản ngã của người đi tìm Công lý

(LS.LTD) - Trong thế giới pháp đình, nơi từng câu chữ đều có thể định đoạt số phận con người, có một thứ không ghi trong điều luật nhưng lại dẫn lối cho người luật sư: tiếng nói của trái tim. Đó là thứ khiến họ dám đối mặt với những cáo buộc lạnh lùng, để nói thay cho những thân phận yếu thế, để giữ lấy phần nhân bản trong công lý. Bởi với người làm nghề tranh tụng, luận lý là vũ khí – nhưng nội lực phải đến từ trái tim.
Nghề tranh tụng: Cân bằng và đối diện với sự quay lưng…để bước tiếp

Nghề tranh tụng: Cân bằng và đối diện với sự quay lưng…để bước tiếp

(LS.LTD) - Nghề tranh tụng là đỉnh cao của luật sư nhưng cũng là nơi áp lực khốc liệt nhất, bởi mỗi lời biện hộ đều đánh đổi bằng sức lực, cảm xúc và cả sự bình yên trong đời sống cá nhân. Nhưng khi cơn bão tố tụng qua đi, điều còn lại nhiều khi không phải tri ân, mà là sự quay lưng lạnh lùng…đến lạ.
 
     
© All rights reserved
Bản quyền thuộc về Tư Pháp Việt Nam