(LS. LTD) - Gần ba năm kể từ khi vụ kiện này bắt đầu – tranh chấp giữa một doanh nghiệp xuất nhập khẩu và Tổng cục Hải quan Việt Nam
Sáng nay, ngồi bên ly cà phê, tôi nhìn những tia nắng đầu tiên của ngày mới nghiêng xuống mặt bàn, chuẩn bị tinh thần cho phiên tòa buổi chiều. Gần ba năm kể từ khi vụ kiện này bắt đầu – một tranh chấp giữa một doanh nghiệp xuất nhập khẩu và Tổng cục Hải quan Việt Nam.
Ba năm, nếu chỉ nhìn trên lịch, là con số khô khan. Nhưng khi sống trong nó, từng ngày, từng tuần, từng tháng, tôi mới thấm hết sức nặng của thời gian: những đổi thay của con người, những mốc thăng trầm, những gương mặt đã rời xa và những người vẫn kiên trì ở lại.
Vụ kiện này không đơn giản. Ngay từ giai đoạn khiếu nại, không khí đã căng như dây đàn. Phía Tổng cục Hải quan ủy quyền cho tới 15, thậm chí 18 người tham gia phiên tòa, trải dài từ cấp vụ đến các cục, chi cục. Họ xuất hiện đồng loạt, mang theo những tập hồ sơ dày, đánh dấu cẩn thận. Phía nguyên đơn – doanh nghiệp xuất nhập khẩu – chỉ vỏn vẹn vài người, nên mỗi bước đi phải tính toán thật kỹ, bởi trước mặt là một “đội hình” pháp lý và nghiệp vụ đông đảo, dày dặn kinh nghiệm. Tôi từng tham dự nhiều phiên tòa hành chính lớn, nhưng hiếm khi thấy vụ việc nào mà người bị kiện xuất hiện với lực lượng đồng bộ đến vậy.
Ngồi lật từng trang hồ sơ, tôi chợt nhớ đến Thúy Hòa – cô thư ký trẻ năm nào đã cùng tôi theo vụ án này từ những ngày đầu tư vấn. Khi ấy, Hòa mới vào nghề, còn nhiều bỡ ngỡ. Tôi đã hướng dẫn em từng thao tác, từng cách ghi biên bản, soạn văn bản phản hồi, thậm chí cả cách giữ bình tĩnh trước những áp lực vô hình trong các buổi làm việc. Chúng tôi đã cùng trải qua hàng chục phiên họp, hàng trăm giờ đọc hồ sơ, không ít lần về muộn khi thành phố đã lên đèn. Giờ đây, Hòa đã trở thành luật sư doanh nghiệp, chọn con đường mới có lẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng tôi tin em vẫn nhớ những ngày đầy căng thẳng và thử thách ấy.
Còn tôi vẫn ở lại, với phong cách hành nghề đã chọn: kiên định, không lùi bước, nhưng cũng không mù quáng đối đầu. Làm luật sư tranh tụng, nhất là trong những vụ án kéo dài nhiều năm, thử thách lớn nhất không chỉ nằm ở lý lẽ, chứng cứ hay chiến thuật, mà còn ở sức bền – cả thể chất lẫn tinh thần. Có những vụ việc, sự mệt mỏi không đến từ đối thủ, mà từ chính sự kéo dài vô tận của vòng xoay tố tụng; từ việc phải giữ lửa niềm tin cho thân chủ qua từng giai đoạn tưởng chừng bế tắc.
Vụ kiện này cũng vậy. Chúng tôi đã đi từ những buổi đối chất nảy lửa ở giai đoạn khiếu nại, qua các phiên hòa giải, công khai chứng cứ, đến những lần trì hoãn, bổ sung tài liệu, thẩm định… Mỗi lần gặp đối phương là một lần bước vào “trận địa” nơi lý lẽ va chạm, nơi từng câu hỏi, từng dẫn chứng có thể xoay chuyển cục diện. Tôi vẫn nhớ những buổi chiều rời phòng họp, cả tôi và thân chủ đều kiệt sức, nhưng vẫn ngồi lại bàn chiến lược cho ngày hôm sau.
Giữ được tinh thần như thuở ban đầu – đó mới là điều khó nhất. Không phải ai cũng duy trì nổi nhiệt huyết trong một vụ kiện sau ba năm bị thời gian, giấy tờ và những phiên tranh luận bào mòn. Nhưng tôi tin, chính sự bền bỉ ấy mới tạo nên giá trị của nghề luật sư tranh tụng. Bởi đấu trí không chỉ là thắng bằng lý, mà còn là chiến thắng bằng sự dẻo dai – khả năng đi đến cùng khi nhiều người khác đã chùn chân, mỏi gối.
Chiều nay, khi bước vào phòng xử, tôi sẽ lại thấy hàng ghế dài những người được ủy quyền từ Tổng cục, với những tập hồ sơ xếp ngay ngắn và ánh mắt kiên quyết. Nhưng với tôi, đây không chỉ là một phiên tòa. Đây là một chặng của hành trình mà tôi đã chọn – hành trình đòi hỏi lý trí, sức bền, và trên hết là niềm tin.
Và ly cà phê sáng nay, trong khoảnh khắc yên tĩnh trước khi bước vào một ngày căng thẳng, là lời nhắc nhở thầm lặng: phải giữ cho ngọn lửa ấy luôn cháy, vì công lý, vì thân chủ, và vì chính niềm tin rằng, cuối cùng, sự thật sẽ luôn được gọi tên.
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Hãng luật La Défense
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”