(LS. LTD) - Hà Nội tháng Tám, nắng sớm khẽ len qua phố phường, đem theo hơi thở dịu dàng của mùa thu. Nhưng sau lớp yên bình ấy, thương trường đang dậy sóng – nơi doanh nghiệp yếu thế buộc phải gõ cửa pháp đình để giữ lấy công bằng và phẩm giá.
Sáng nay, Hà Nội bước sang tháng Tám, tiết thu giao mùa thật chiều lòng người. Bao nhiêu căng thẳng của cái nắng hè gay gắt như đã tạm lắng xuống, nhường chỗ cho những cơn gió heo may nhè nhẹ len lỏi qua từng con phố. Ngẩng nhìn bầu trời vàng nắng, soi lại lòng mình, tôi chợt thấy chẳng có lý do gì để con người không thể yêu thương nhau. Thế nhưng, hiện thực lại nhắc nhở rằng có những va chạm thương trường không thể hóa giải bằng tình thương, mà buộc phải phân định bằng lằn ranh nghiêm ngặt của pháp luật.
Tối qua, sau khi bàn bạc cùng thân chủ – một nhà thầu thi công xây dựng – chúng tôi đi đến quyết định không hề mong muốn: bước vào trận chiến này. Đã không dưới ba lần, chúng tôi chủ động đề nghị hòa giải, kèm theo cả những cảnh báo pháp lý. Thiện chí được gửi gắm bằng văn bản đặt thẳng lên bàn làm việc của Chủ tịch Tập đoàn – người nắm quyền quyết định cao nhất. Nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Họ không nhượng bộ. Tôi không rõ đó là sự chủ quan, là lối hành xử thương mại vốn quen thuộc, hay đơn giản chỉ là một toan tính nhằm kéo dài thế áp đặt. Dù thế nào đi nữa, kết quả vẫn chỉ có một: cánh cửa đối thoại khép chặt, buộc chúng tôi phải gõ vào cánh cửa pháp đình.
Hôm nay, hồ sơ sẽ được gửi đến các cơ quan cấp cao nhất của Nhà nước – những nơi giữ quyền thanh tra, điều tra và giám sát hoạt động tố tụng. Tôi biết rõ con đường phía trước sẽ không bằng phẳng. Bước vào đó đồng nghĩa phải đối diện với những áp lực vô hình, những ánh mắt dò xét âm thầm, những câu hỏi tra vấn lạnh lùng, và tệ hơn cả, là những đòn công kích “dưới hạ bộ”. Người ngoài có lẽ khó hình dung, nhưng trong những tranh chấp kinh tế lớn, công kích pháp lý hiếm khi dừng lại ở lý lẽ. Nó có thể là sự bôi nhọ uy tín trên truyền thông, những tin đồn thổi được dựng lên tinh vi, hay những sức ép chính trị và kinh tế đè nặng lên thân chủ, thậm chí cả luật sư của họ. Đó là những mũi tên tẩm độc, nhắm vào điểm yếu nhất, chỉ mong khiến con người ta chùn bước trước khi kịp bước vào phiên tòa.
Tôi không hề mong muốn dẫn dắt thân chủ mình đi qua vùng giông bão ấy. Đời luật sư tranh tụng, dẫu nhiều lần ra trận, cũng chẳng ai vui thú với những điều khoản khô khan như đạn pháo. Nhưng khi sự thật đã phơi bày, khi bất công đang hiện hữu, thì chúng tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Một nhà thầu đã bỏ công sức, vốn liếng và cả uy tín để xây dựng công trình – đang bị dồn ép vào thế yếu bởi những đòn pháp lý từ một tập đoàn hùng hậu, đối mặt với nguy cơ phá sản. Bất công không phải lúc nào cũng hiển hiện trong câu chữ hợp đồng; nó len lỏi trong cách hành xử, trong sự chây ì kéo dài, trong quyền thương mại bất cân xứng. Và nếu tôi lùi bước, tức là chấp nhận để quyền lợi của thân chủ bị lãng quên trong im lặng.
Vậy thì không thể. Chỉ có một con đường: phải tiến lên. Bởi hơn cả một vụ kiện, đây là sự bảo vệ phẩm giá của những doanh nghiệp yếu thế trong thương trường, là lời khẳng định rằng công lý không bao giờ được phép đứng về phía kẻ mạnh chỉ vì họ nắm trong tay nhiều ràng buộc hợp đồng có chủ đích. Trách nhiệm ấy, dù nặng nề, nhưng chính là lý do tôi khoác lên mình chiếc áo luật sư.
Và vào ngày hôm nay, khi ánh nắng thu trải dài trên phố phường Hà Nội, tôi hiểu rằng con đường trước mặt đầy thử thách, nhưng đó cũng là con đường duy nhất để đi – bởi phía sau tôi là thân chủ, và phía trước tôi, dẫu bão tố, vẫn là công lý.
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Hãng luật La Défense
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”