Tối qua, tôi khó ngủ. Một giấc ngủ chập chờn, ngắt quãng, vì những dòng suy nghĩ miên man không chịu dừng lại. Trở về nhà sau một buổi chiều làm việc căng thẳng, tôi mang theo trong mình những áp lực nặng trĩu về một vụ án lớn mà ngày mai tôi sẽ nhận lời tham gia.
Những lúc như vậy, tôi tự nhủ: lẽ ra đây phải là niềm vui. Vui vì văn phòng có thêm một hợp đồng mới, đồng nghĩa có thêm nguồn thù lao để duy trì bộ máy. Vui vì thân chủ đã chọn trao gửi niềm tin. Vui vì biết rằng, mình sẽ có cơ hội làm được điều gì đó có ích cho xã hội — bảo vệ một doanh nghiệp, gìn giữ trật tự, hay đơn giản là khẳng định luật pháp vẫn đang hiện hữu.
Nhưng ngay sau niềm vui ấy là áp lực tràn về, vây quanh từng suy nghĩ. Tôi tự hỏi mình: làm sao để bảo vệ được doanh nghiệp vận tải ấy, khi phía trước là những nhóm lợi ích đã bám rễ sâu, khéo léo xâm lấn vào trật tự nhà nước? Làm sao để đưa ra ánh sáng những góc khuất trong hoạt động kinh doanh xe hợp đồng — nơi có những tấm biển “hợp đồng” chỉ là vỏ bọc, còn phía sau là sự vận hành âm thầm của một thị trường ngoài vòng kiểm soát?
Tranh tụng trong tâm trí — đó là lúc tôi chưa ngồi trong phiên tòa, chưa đứng trước Hội đồng xét xử, nhưng đầu óc đã sắp xếp sẵn một phòng xử vô hình. Ở đó, tôi lần lượt gọi từng chứng cứ ra “trình bày”, lắng nghe những lập luận của đối phương, rồi phản biện bằng những lý lẽ chắt lọc. Phiên tòa ấy diễn ra trong yên lặng, không có tiếng gõ búa, nhưng lại căng thẳng và kịch tính chẳng kém gì ngoài đời thực. Và tôi biết, chính những phiên tòa âm thầm ấy mới là nền móng cho mọi cuộc tranh tụng thành công.
Tôi hình dung phiên tòa, tưởng tượng từng chứng cứ, từng câu hỏi, từng phản biện. Trong đầu, một bản nhạc dồn dập của những lập luận vang lên, không ngưng nghỉ. Nghề này là vậy — đôi khi cuộc tranh tụng đã bắt đầu từ trong tâm trí, từ trước cả khi bước chân vào phòng xử.
Đêm qua, tôi không chỉ mất ngủ vì vụ án. Tôi mất ngủ vì nghĩ về cái ranh giới mỏng manh giữa việc làm nghề để mưu sinh và làm nghề để gìn giữ những giá trị mà mình tin tưởng. Làm luật sư, đôi khi niềm tin ấy là thứ duy nhất giữ ta đứng vững trước những làn sóng ngược.
Và sáng nay, khi ánh nắng đầu tiên tràn vào cửa sổ, tôi biết mình đã sẵn sàng. Không phải vì tôi chắc chắn sẽ thắng, mà vì tôi đã chấp nhận bước vào trận chiến này với tất cả sự chuẩn bị, trách nhiệm và niềm tin — như cách một người luật sư vẫn phải làm, dẫu biết rằng nghề này, đôi khi, là những đêm dài thao thức…
_
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Hãng luật La Défense
XEM THÊM
Ký ức về thành phố Hoa phượng đỏ – mùa thu giữa chiến hào Thủy Nguyên
Khi những nỗi lo tìm bến đỗ mới – nghề Luật sư và gánh nặng sau cuộc gọi lúc nửa đêm
Gió heo may và khói súng thương trường – Hà Nội những ngày thu tháng Tám
Giữ lửa trước phiên tòa – Thách thức của sức bền, bản lĩnh và niềm tin công lý
Những cánh buồm không gió và thanh xuân của luật sư
(TPVN) - Tôi mong rằng, những ai đã từng bước vào cánh cửa này, dù ở lại hay rời đi, cũng sẽ mang theo trong mình một ngọn lửa — để soi sáng con đường họ chọn, và để mỗi khi nhớ lại, có thể mỉm cười mà nói: “Tôi chưa khi nào lãng phí Thanh xuân.”