(LS. LTD) - Giữa những phiên tòa căng thẳng, điều khiến tôi trăn trở không chỉ là số phận của thân chủ, mà còn là ánh nhìn từ bục xét xử. Khi nào thì quyền tự bào chữa – một quyền hiến định thiêng liêng – lại bị xem như một sự không hợp tác? Và khi nào thì “xin – cho” trở thành chiếc thước đo để quyết định số phận con người?

Tôi vừa trở về sau hai phiên tòa liên tiếp, một ở Hà Nội, một ở Quảng Bình. Áp lực từ công việc tranh tụng vốn dĩ không xa lạ với tôi, nhưng điều còn ở lại trong suy nghĩ không phải là hồ sơ, mà là cách người ta hành xử với công lý. Ngày hôm qua, tôi nhận lời bào chữa cho một thân chủ mới – một người đàn ông gần 60 tuổi, vừa trở về Việt Nam sau gần ba thập kỷ sinh sống và làm việc ở Bungari. Anh lặng lẽ hàng ngày lái taxi công nghệ để nuôi ba đứa con trai đang tuổi đến trường.
Vì lịch xử gấp, vừa đáp xuống sân bay tôi phải tranh thủ làm việc với Tòa để chuẩn bị hồ sơ. Hơn 1000 bút lục là không nhiều nhưng điều làm tôi suy nghĩ không phải tình tiết của vụ án mà là thái độ bất ngờ của thẩm phán chủ tọa. Anh ta, còn khá trẻ, dường như đã quá quen với nhịp “đông khách” của một tòa án lớn giữa thủ đô. Và rồi, anh buông thõng: “Thà rằng nó xin thì anh tha cho” ngay sau khi kể về việc bị cáo gặp anh chiều qua để trình bày về những điều còn chưa sáng tỏ. Tôi lặng đi.
Tôi chợt nhớ lại khoảng thời gian ngắn ngủi anh ghé văn phòng để nhờ tôi tư vấn. Sau tất cả, anh khẽ bảo: “Có lẽ anh không quen ở đây em ạ. Ở bên kia – tức là cuộc sống ba mươi năm tại Bungari – đã cho anh một tâm thức khác về pháp luật.” Rồi anh kể, điều tra viên từng rỉ tai: “Đừng mời luật sư nữa.” Anh không hiểu vì sao họ lại phải như vậy. Và đến khi anh hiểu ra, hồ sơ truy tố đã được khép lại gọn gàng…
Tôi tự hỏi: từ bao giờ quyền tự bào chữa – quyền hiến định của mỗi công dân bỗng dưng bị xem như sự ngạo ngược, không biết hối cải. Tự bảo vệ mình trước tòa lẽ ra phải được nhìn như một biểu hiện của pháp luật thượng tôn, thì nay bị bóp méo thành thái độ “không hợp tác”. Phải chăng, chỉ khi con người ta cúi đầu, im lặng trước những thiếu sót trong hồ sơ, chỉ khi cất lời “xin” một sự tha bổng nhân danh công lý, thì đó mới là điều mà người cầm cân muốn thấy?
Một nền tư pháp văn minh không thể khởi đầu từ cái tôi của quyền lực. Nó chỉ có thể được gây dựng từ việc nỗ lực bảo vệ quyền của bên yếu thế hơn trong hành trình tố tụng. Nếu trong tâm thức của những người điều hành phiên tòa, cán cân công lý vẫn đặt nặng hai chữ “xin – cho”, thì những lời hô vang về cải cách chỉ còn là khoảng trống.
Nghề tranh tụng cho tôi cơ hội chạm vào những mặt trái của đời sống mỗi ngày. Nhưng tôi không chọn nhìn chúng như một nỗi buồn. Tôi chỉ ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời trước mặt, để nhớ rằng công lý luôn cần ánh sáng. Và dù cuộc sống là như vậy – có thể nhiều bóng tối, nhưng ta vẫn cần niềm tin vào những đổi thay.
-
Luật sư Lưu Tiến Dũng
Chánh Văn phòng Hãng luật La Défense





